Quảng trường, tượng đài ông Hồ 1400 tỷ And Look around
you!!!
August 5, 2015 at 4:30pm
Một xã hội văn minh là một xã hội có nhiều di sản hoành
tráng. Các công trình kiến trúc, là một phần của nền văn hóa vật thể, luôn là
biểu tượng của trình độ phát triển xã hội. Hầu hết các di chỉ kiến trúc vĩ đại
trên thế giới đều do các nền văn minh rực rỡ nhất kiến tạo ra. Ngày nay dấu ấn
của sự thịnh vượng có thể được nhìn thấy ở NewYork, London, Paris và một loạt
các cường quốc có nền kinh tế phát triển cao trên thế giới.
Việt Nam, cố nhiên cũng muốn chứng tỏ sự văn minh và thịnh
vượng bằng các công trình hoành tráng. Điểm khác duy nhất, là dường như sự
hoành tráng đang được nỗ lực tập trung vào những công trình mang nặng ý nghĩa
tuyên truyền, tức là các tượng đài tưởng niệm các lãnh tụ cộng sản.
Hồ Chí Minh là một lãnh tụ cộng sản với sự nghiệp để lại nhiều
tranh cãi. Lý tưởng phát triển xã hội của ông ngày nay đã được lịch sử và chính
những người kế tục ông gạt sang một bên lề vì tính ảo tưởng của nó. Nhiều người
nói ông là một người luôn đề cao và tôn trọng nhân quyền, nhưng chế độ ông dựng
ra và để lại đến ngày nay lại là một trong những thể chế độc tài có hạng. Có
nhiều huyền tích về đức tính giản dị và tiết kiệm của ông, nhưng lăng mộ của
ông tại quảng trường Ba Đình và quần thể kiến trúc lăng xung quanh lại là một
trong những công trình tốn kém bậc nhất, với diện tích nhiều chục hecta ở vị
trí đắc địa nhất thủ đô, cộng với chi phí duy trì nguyên một Bộ tư lệnh bảo vệ
hàng năm, chi phí đều từ tiền đóng thuế. Không rõ ông giản dị tới mức nào khi
còn sống nhưng sự xa hoa của ông sau khi chết thì lại là một thực tiễn không thể
chối bỏ.
Lăng ông Hồ uy nghi nhìn từ phía trước:
Và hàng chục hecta của quần thể Lăng khi nhìn từ trên cao:
Tuần đầu tháng 8/2015, tràn ngập thông tin báo chí là hình ảnh
khu vực Quảng Ninh và nhiều tỉnh Tây Bắc ngập trong bão lũ. Thiệt hại trực tiếp
về vật chất là nhiều nghìn tỷ đồng, về con người tính đến nay cũng đã có nhiều
chục người thiệt mạng. Nhiều khu vực dân cư vẫn chìm sâu trong bão lũ, nhiều
ngôi nhà bị nhấn chìm dưới hàng mét bùn đất. Khó có thể nói thiệt hại về lâu
dài sẽ là bao nhiêu, bởi ngoài các tổn hại trước mắt, còn cả về hậu quả khó ước
tính về môi trường, khi bùn đất trong bão lũ chứa quặng than và rất nhiều kim
loại nặng. Con số có thể là hàng chục nghìn tỷ để khôi phục các khu vực bị ảnh
hưởng và khắc phục hậu quả môi trường.
Cũng trong những ngày đầu tháng 8/2015, Hội đồng nhân dân tỉnh
Sơn La thông qua nghị quyết xây dựng quần thể Quảng trường và tượng đài ông Hồ
Chí Minh với kinh phí 1400 tỷ. Để phản bác các thông tin về dựng tượng ông Hồ tốn
kém, ông Cầm Ngọc Minh, chủ tịch tỉnh Sơn La đăng đàn giải thích, tượng ông Hồ
chỉ 200 tỷ thôi, còn lại là chi phí cho quần thể quảng trường. Giải thích của
ông có vẻ hợp lý vì mỗi cái tượng mà chi tới 1400 tỷ quả thực quá nhiều. Nhưng
ông kém sòng phẳng khi lờ đi thực tế rằng không dựng tượng ông Hồ thì chẳng ai
cấp kinh phí cho ông làm quần thể quảng trường tới hơn nghìn tỷ như thế.
Câu chuyện cuối cùng đặt ra là tiền sẽ tính từ đâu? Chẳng có
vấn đề gì nếu Sơn La là một tỉnh giàu có như Singapore, tuy nhiên đây lại là một
trong những khu vực nghèo nhất cả nước. Thu ngân sách toàn tỉnh Sơn La năm 2014
là 2680 tỷ đồng. So sánh con số ấy với dự án 1400 tỷ để làm quảng trường và tượng
ông Hồ cho thấy lãnh đạo tỉnh này quả là những bậc thầy tiêu tiền thiện nghệ. Dự
chi ngân sách tỉnh Sơn La năm 2015 đạt trên 9500 tỷ đồng. Điều đó đồng nghĩa với
việc Sơn La nhận được sự hỗ trợ cân đối ngân sách rất lớn từ Trung Ương. Điều
đó đáng ra cần phải đặt lãnh đạo Sơn La trước một bài toán nặng về đạo đức: Mọi
đồng tiền họ định chi ra, đều dựa trên sự cân đối hỗ trợ rất lớn từ tiền đóng
thuế của người dân cả nước.
Số tiền 1400 tỷ thực tế có thể làm được những gì? Nếu lấy
quy mô đầu tư trung bình của một dự án sản xuất dăm gỗ, hoặc chế biến nông sản,
có mức đầu tư khoảng 30 tỷ, mỗi dự án giải quyết việc làm cho 300 - 500 lao động,
thì số tiền 1400 tỷ nếu được sử dụng tốt để đầu tư cho phát triển kinh tế, hoặc
để các doanh nghiệp vay, có thể tạo mới ít nhất 50 nhà máy và cụm nhà máy có mô
hình hoạt động phù hợp khu vực Tây Bắc và Sơn La, tạo thêm công ăn việc làm cho
15000 - 25000 lao động, với tổng doanh thu tính thuế có thể ước đạt 10000 tỷ đồng.
Tây Bắc và Sơn La, hiện trạng là một khu vực có tỷ lệ hộ
nghèo còn trên 26%.
Bỏ qua khả năng siêu hạng của lãnh đạo nhiều tỉnh và lãnh đạo
Trung Ương Việt Nam về năng lực tiêu tiền. Hãy nói về ý nghĩa xã hội và dấu ấn
thịnh vượng về quần thể tượng đài ông Hồ cũng như các dấu tích tượng đài của chế
độ cộng sản trên khắp Việt Nam. Có thể nói càng những nơi nghèo thì lãnh đạo địa
phương càng ấp ủ những dự án tượng đài hoành tráng. Thay vì dấu ấn kiến trúc
văn minh đại diện cho sự thịnh vượng, người ta chỉ nhìn thấy ở đó những nguồn lực
quốc gia mất hút trong lúc đất nước còn nghèo.
Trong đám tang của ông Lý Quang Diệu, cha già lập quốc
Singapore, một trong những đảo quốc ngày nay đã thành nơi thịnh vượng hàng đầu
thế giới (Những năm 1960, kinh tế Singapore thua xa Sài gòn), ông Lý Hiển Long
thủ tướng Singapore có nhắc đến điều này trong điếu văn: "Nếu có một ai đó
đến Singapore và hỏi: Tượng đài ông Lý Quang Diệu ở đâu??? Người đó sẽ nhận được
câu trả lời: "Hãy nhìn xung quanh bạn - LOOK AROUND YOU!!!". Ông Lý
Hiển Long và người dân Singapore có thể tự hào về điều này, toàn bộ những công
trình hạ tầng, những thành tựu kinh tế và sự phồn thịnh rực rỡ ngày nay của đất
nước Singapore chính là tượng đài rực rỡ nhất của ông Lý Quang Diệu, dù người
Sing vẫn chưa đúc một bức tượng hay xây một quảng trường nào để tưởng niệm ông,
dù họ có thể làm điều đó thật dễ dàng với GDP hơn 321 tỷ USD. (Để so sánh, 7,5
tr người Sing làm ra 321 tỷ USD một năm, 90 tr người Việt cặm cụi làm ra khoảng
180 tỷ USD/năm)
Ông Hồ Chí Minh và các lãnh tụ cộng sản có vô số tượng đài,
quảng trường và nguyên một quần thể Lăng nằm chính giữa Ba Đình để tưởng niệm về
sự nghiệp của ông, nhưng nếu LOOK AROUND YOU khắp Việt Nam để nhìn vào thực trạng
kinh tế đất nước, khi vẫn còn nằm trong top đáy của các nước trung bình, chất
lượng cuộc sống và hệ thống an sinh xã hội cho người dân vào loại thấp nhất thế
giới, tình trạng bất bình đẳng ngày một gia tăng trong lúc tham nhũng trở nên bất
trị. Ông Hồ nếu quả thật là một người liêm khiết, yêu dân và ưa tiết kiệm, có lẽ
khó có thể tự hào khi nhìn thấy những tượng đài ấy của mình và có lẽ phải ghê sợ
với di sản mà ông để lại cho hậu thế hôm nay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét